Tramyeu.net - Thích thì lấy về, sao chép học hỏi...

[tintuc]
Ngày nay điện thoại đã quá là phổ biến trên toàn thế giới, từ trẻ đến già đa phần đều ít nhiều phải dùng đến. Bà bầu cũng vậy nếu không sử dụng đúng cách sẽ rất có hại cho mẹ, cho bé nhà bạn. Dưới đây là những lưu ý dành cho các bà bầu khi sử dụng điện thoại trong thời gian mang thai.




Trên thế giới, các chuyên gia y tế cũng cho rằng mặc dù bức xạ ion hóa không gây hại cho sự phát triển của thai nhi bởi vì những bức xạ đó nằm ở cuối quang phổ điện từ. Chính vì vậy, đối với phụ nữ mang thai, có thể dùng những cách sử dụng điện thoại di động như sau để hạn chế sự bức xạ điện từ:

- Hạn chế dùng điện thoại di động,  hãy dùng cách nhắn tin hoặc dùng máy cố định.

- Thời gian đàm thoại ngắn.

- Khi nhận thấy tín hiệu điện thoại không tốt, tránh việc tiếp tục dùng máy. Hãy tìm một nơi có tín hiệu tốt hơn như đứng gần cửa sổ.

- Xem xét việc sử dụng hợp lý tai nghe ở chế độ rảnh tay, tăng khoảng cách giữa đầu và điện thoại. Không để điện thoại di động gần đầu khi ngủ.

- Tránh để điện thoại di động gần thai nhi.

Tại sao lại phải hạn chế dùng điện thoại vậy các bà bầu?

3 tháng đầu của thời kỳ mang thai được coi là giai đoạn quan trọng nhất trong suốt quá trình thai nghén. Ở giai đoạn này, phôi thai bắt đầu phát triển và đây cũng là khoảng thời gian mà phôi thai dễ bị tổn thương do những tác động của môi trường bên ngoài nhất. Chính vì vậy, các bác sĩ khuyến cáo các phụ nữ mang thai nên hạn chế sử dụng điện thoại di động.

Các bác sĩ cũng cho biết rằng, thời gian sử dụng điện thoại di động và những loại vật dụng có độ bức xạ cao sẽ gây ra những ảnh hưởng không tốt cho thai nhi và sức khỏe của thai phụ. Bức xạ sinh ra từ điện thoại di động sẽ có tác động giống như tia X. Đây là những tia có khả năng sẽ tác động đến phụ nữ mang thai, đặc biệt là ở giai đoạn đầu.

Theo làm mẹ
[/tintuc]

[tintuc]
Trước tao đọc ở đâu đó, mày có thể làm người phụ nữ của mày khóc một vài lần, ấm ức một vài bận, nhưng đừng để nhiều đến nỗi nó hoàn toàn trở nên im lặng. Bởi một khi đàn bà nó đã thất vọng, thì dù mày có hối hận hay muốn đền bù gì cho nó, nó cũng kệ con mẹ mày luôn.



Một câu nói không hay có thể làm hỏng cả một ngày đẹp đẽ.

Mỗi lần nhìn ảnh này tao lại nhớ đến hôm đưa 2 mẹ con Táo đi chụp ảnh. Cả ngày gia đình ở bên nhau rất vui, thế nhưng tối về 2 vợ chồng lại khục khặc xích mích rồi chiến tranh lạnh luôn.

Bữa tối hôm đấy Vi bảo "gạo bố nó mua ăn nhão quá em ko hợp, bố nó lần sau mua gạo khác nhé!".

Đáng nhẽ nên trả lời "uh ok vợ" thì mình trẻ trâu khợp lại "ui giời ăn mỏi mồm mấy nay rồi tự nhiên quay ra chê, em ngoa vừa phải thôi!". Vi im lặng luôn không nói thêm gì, cũng dừng đũa dù trong bát vẫn còn đồ ăn dở miệng.

Tối hôm đấy 2 đứa chẳng nói với nhau thêm câu nào. Tao cũng ngại không dám nói chuyện.

Đêm Vi nằm ôm con quay mặt vào tường, tao nằm nghĩ đm chả lẽ thế cũng giận tao, có làm quá chuyện quá không? Thế rồi nghĩ chán tao lại trằn trọc rồi lại nghĩ khác, lại nhớ hồi hai đứa yêu nhau dịu dàng ngọt lịm xong nhìn lại mình bây giờ thở câu nào thối câu đấy. Sao tao không để ý xem vợ thích ăn gì vợ khó chịu thế nào, để vợ phải nói ra còn đốp lại?

Mấy hôm sau tao chủ động mua gạo khác về nấu, vợ cũng chẳng để bụng nên mọi thứ may cũng bình thường trở lại.

Xong hôm trước chăm con ốm, 2 đứa mệt mỏi. Sáng dậy bơ phờ, chồng hỏi vợ ăn gì, vợ mệt bảo thôi anh đi ăn trước đi em không muốn ăn. Vợ nói mỗi thế mà tao máu chó tao quát "thôi ngay đi, đã khổ với con con con mẹ lại mè nheo thêm thì mệt thằng bố này lắm...". Xong nhìn thấy mặt vợ ngỡ ngàng nhìn mình, tao mới biết mình lỡ lời rồi.

Chán hẳn!

Những ngày dài sau đấy Vi không thể mở miệng nói một lời nào với tao. Tao cũng ngại ko dám nói chuyện với Vi.

Mãi đến lúc tao cầu xin nó nói gì đi thì nó mới trả lời tao là "Anh vẫn có thời gian đi cafe với bạn, tụ tập cùng anh em, chơi pes cả buổi chiều... anh thấy em có đc những điều đó không? Đêm anh cũng thức ít hơn, em chưa để cho anh phải quá sức vì con anh bao giờ. Khi nào mà anh vất vả bằng em hoặc hơn em thì anh hãy kêu, bây giờ anh không có quyền làm điều đó! Còn anh cảm thấy anh không đủ sức làm bố thì nói với em, em làm cả bố cả mẹ của Táo không sao cả!"

Đôi khi tao nghĩ bọn tao có thực sự còn yêu nhau không? Tại sao bọn tao luôn sẵn sàng nói những lời gây sát thương nhau thế? Tao thì vô tâm, Vi thì một khi bị tổn thương sẽ trở nên cay nghiệt.

Nhưng rồi suy cho cùng, sau những giây phút trách móc tại sao Vi lại thế thì tao lại nhìn lại bản thân tao. Vi nó học được cách không khiến đối phương đau buồn vì câu nói. Còn tao thì luôn chỉ biết phát ngôn cho sướng mồm mà không để ý đối phương sẽ cảm thấy thế nào. Mà thường đàn ông là vậy. Đàn ông bọn tao sẽ chẳng đủ tinh tế để nhìn thấy sau câu nói nào đấy của mình thì vợ sẽ thế nào. Và luôn luôn đi vào vết xe làm-tổn-thương rồi xin-lỗi.

Thế mới thấy, ngồi trách đàn bà họ luôn nhạy cảm và làm quá chuyện, nhưng ít ai nhận ra họ vị tha vãi l. Như ví dụ của tao đấy, sau bao nhiêu chuyện, sau bao nhiêu lời nói khốn nạn, thì Vi vẫn luôn bình thản đối mặt, lì lợm chống trả, rồi lại yếu đuối khi nghe chồng nói lời xin lỗi.

Phải đến lúc thấy vợ gục vào mình khóc "anh ơi cuộc sống mệt mỏi quá rồi, em chỉ biết bám víu vào tình yêu và sự dịu dàng của anh để tìm ý nghĩa sống"... thì tao mới nhận ra có nhiều chuyện chỉ cần một lời nói nhẹ nhàng là dù phức tạp đến đâu cũng sẽ giải quyết được.

Chẳng hạn như đầy lúc tao đi ỉa quên xả nước, Vi lao vào phòng hét "Lão kiaaaaa!", tao ngửi được mùi nguy hiểm, tao lao vào ôm rồi trả lời "Anh nghe nè vợ!", thế là tao không bị tát nữa.

Đau đớn nhất trong chuyện vợ chồng chẳng phải là bị đánh đập hay bạo hành gì cả, chỉ đơn giản nói với nhau một câu tệ hại là đã quá đủ để giết nhau dần mòn rồi.

Theo phu nu[/tintuc]

[tintuc]

Nó bảo tự nhiên ko nhớ đc số. Đang ngồi nhẩm số thì chồng gọi đến. Yêu chồng lắm! Chỉ có chồng mới xuất hiện như ông bụt trong chuyện cổ tích đời em.

Tuy mất não nhưng vẫn ko quên cách nịnh chồng.



Từ hồi đẻ cho tao đứa con, đéo hiểu vì sao như người mất não. Quên quên nhớ nhớ, bán hàng nhầm lẫn, quên đơn là chuyện bình thường. May khách toàn khách hiền khách thương, thấy vợ tao quên thì nhắn, thấy vợ tao tính toán nhầm thì cười bảo tính lại.

Đi ra đến chợ quên mất định mua gì. Mua xong trả tiền đéo thèm cầm đồ về. Người ta lại mang về tận nhà cho. Trất lắm!

Hôm trước, bả tranh việc đi nộp tiền điện. Hồi lâu xong không thấy về, lấy máy gọi thì thấy máy nó vứt lăn lóc ở nhà. Xong cảm giác ko ổn nên gọi cho ông anh chỗ trụ sở thì ông ý mừng như vớ được vàng:

- May quá mày đây rồi. Mày ra nộp tiền điện đi! Vợ mày quên mang ví quên điện thoại! Mang cả chìa khoá dự phòng ra nhé. Vợ mày vứt khoá xe trong cốp xong đóng rồi.

Nghe xong méo lấy gì làm lạ bảo ông kia anh hỏi vợ em xem nó để khoá dự phòng ở đâu?

Ông ý:

- Ừ
...
Nó bảo đéo nhớ mày ạ!

Thế thôi tao thuaaaaa

Tìm đc khoá ra đấy nộp tiền. Đèo nó về nó ngồi sau ôm ôm hít hít.

Hỏi sao ko đi bộ về? Sao ko gọi tao ra đón?

Nó bảo tự nhiên ko nhớ đc số. Đang ngồi nhẩm số thì chồng gọi đến. Yêu chồng lắm! Chỉ có chồng mới xuất hiện như ông bụt trong chuyện cổ tích đời em.

Pẹ! Tuy mất não nhưng vẫn ko quên cách nịnh chồng.

Hôm qua! Sau một giấc ngủ trưa. Dậy nó khóc lóc gọi, anh ơi em làm mất xe rồi! Anh đi báo công an đi. Mình hoảng hồn đi hỏi han hàng xóm hết hơi xem có thấy đối tượng khả nghi ko, họ bảo đm đến xe của công an phường còn bị mất, vợ mày chuyên gia ko khoá cổ khoá càng, mất ko sớm thì muộn.

Nghĩ cuối năm có hạn nên cũng chán chả buồn báo vội. 2 đứa lên ôm nhau tiếc của khóc lóc rồi đến tối ông ngoài ngõ gọi vào quát "Mày có ra lấy xe ko cho tao đóng cửa."

Xong con vợ mình vẫn ngơ ra: "xe gì đấy anh?". Bị người ta chửi cho "xe sáng mày đem ra rửa thây. Đéo định mang về à?"

Thế mà nó vẫn nhất quyết cãi ko phải nó mang đi rửa. Chắc ông nhà rửa xe tự vào dắt ra rửa cho nó???

Tao sợ nó vờ cờ lờ.

Giờ nó đang đứng giữa nhà nhìn điện thoại. Tao hỏi tự nhiên lôi áo ra mặc xong làm gì đấy? Nó bảo ko biết, chắc có khách nhờ mặc vào chụp xem dáng áo nhưng e mặc xong quên ko nhớ ai, đang đọc lại tin nhắn xem thế nào.

Quỳyyy

Bọn mày ạ! Tao nhận ra đàn ông chúng ta phải yêu thương vợ nhiều hơn. Bởi từ một cô gái thông minh nhanh nhẹn, đẻ con cho mình xong nó như bà lão, tay nó vừa cầm bút viết, lúc sau nó có thể mang ngay vào cắm bánh cắm thịt cho lên mồm ăn vì "ôi em cứ nghĩ đang cầm cái đũa"

Phải để ý chúng nó nhiều vào, nói yêu thương nhiều vào để tình yêu của mình ngấm sâu vào não nó. Bởi tao sợ rằng nếu vô tâm, đéo biết một lúc nào đấy, nó quên luôn cả mình. Một sáng nào thức giấc nó sẽ tát mình một phát rồi che ngực hoảng hốt: "Anh là aiiii? Sao tôi lại ở đây??? Anh đã làm gì tôiiii? Địt mẹ thằng biến thái!"


Tao đéo nói đùa đâu. Bọn mất não này nguy hiểm lắm
[/tintuc]

[tintuc]
Mỗi người 1 cách sống, yêu ko giới hạn ở phạm trù nào cả. Sống không phải để làm vừa lòng người khác.... thể thôi.

Kết nhất câu "Lôi ra để níu giữ ng đàn ông mình yêu quả thật rất hèn”.



Tôi không bao giờ lấy một thằng đàn ông nói

" Chửa đi rồi cưới ! "

Bởi tôi không phải là loại đàn bà sinh ra chỉ để đẻ thuê cho ai đó thì mới có được hôn nhân .

Và tôi cũng không bao giờ muốn ai đó lấy mình chỉ vì mình lỡ có thai với nó .

Hôn nhân là kết thúc có hậu của một tình yêu đẹp thật sự khi đôi bên cảm thấy hiểu nhau , cần nhau ... Cái cảm giác được cầu hôn , được người yêu ngỏ ý muốn lấy mình thật sự thiêng liêng lắm .

Và những người phụ nữ chửa trước lại không bao giờ được trải qua cái cảm giác hạnh phúc tận cùng đó vì còn bận lo đặt vấn đề " chửa rồi anh có lấy em không ? ".

Phụ nữ dại cũng được nhưng không bao giờ cần sự trách nhiệm nếu đàn ông không chủ động muốn chịu . Tôi sẽ tự nuôi con mình và không cho phép con nhận bố nếu như anh ta khi biết tôi có thai không thấy vui mừng mà còn lo sợ hai từ " trách nhiệm "

Cũng sẽ ko giục anh ta " cưới hay giải quyết " mà cứ âm thầm làm theo quyết định của mình dựa theo cái cách mà anh ta đối xử với tôi .

Vâng !

Tôi không muốn sau lưng có người nói " ui con này chửa thì thằng kia mới lấy " và đau đớn hơn là

" Nó chửa anh mới lấy nó " các bạn ạ !

Nếu như suy nghĩ của nhiều người bây giờ tịt nhiều nên cứ phải thử trước ko lấy về tịt thì sao . Phụ nữ là để yêu - hôn nhân là kết thúc của một tình yêu đẹp . Chứ không phải hôn nhân là do biết đẻ và đẻ được . Hãy lấy em khi yêu em và đừng coi em là cái máy đẻ ! Không phải chỉ có phụ nữ biết tịt - ở xã hội hiện nay cũng nguyên nhân do đàn ông là không hề ít . Vậy chúng tôi có bắt các anh đi thử tinh trùng trước khi xác định cưới hay không ?

Tôi vẫn thấy những người yêu nhau lấy nhau và hiếm muộn vẫn cầm chặt tay nhau đến những cơ sở y tế chữa trị . Tôi thấy tình yêu ở đó ! Đấy mới gọi là cùng nhau vượt qua sóng gió của cuộc đời . Tôi biết trước đây hẳn họ yêu nhau lắm mới lấy nhau và ở bên nhau không bỏ cuộc tới tận bây giờ ! Tôi thật sự ngưỡng mộ tình yêu đó .

Con là lộc trời cho , muốn cũng không dễ , không muốn cũng không thể .

Vậy mà lại lôi nó ra để làm cái cớ để được cưới một ai đó thì quả thật là không ra gì . Kể cả những ng con gái lôi ra làm cách để níu giữ người đàn ông mình yêu quả thật rất hèn !

Mỗi lần có ai đó nói " Chửa thì mới cưới "

Nghe cứ thấy cay cay ... Phụ nữ là con người - có cảm xúc . Muốn lấy anh phải cầu hôn - đồng ý thì mới cưới chứ không thì còn lâu anh nhé !


Chả hiểu từ lúc nào gia đình có con trai và đàn ông tự cho phép tuyển con dâu theo hình thức biết đẻ !!!

Theo Haha
[/tintuc]

[tintuc]
Mình thì chỉ có con bạn hẹn cà phê hôm bữa là biết cả hai đứa, con này nhậu tốt nên kéo nó đi nhậu. Lúc này mình bỗng sinh đa nghi, bao nhiêu kịch bản vẽ ra trong đầu.



Cách đây hơn 2 tháng, bỗng tình cờ gặp lại ex sau 2 năm chia tay. Trong khoảng 2 năm đó mình cũng thỉnh thoảng nhắn tin cho ex nhưng không bao giờ nhận được tin trả lời, gọi điện thì luôn thấy báo bận (chắc là chặn số). Mọi thông tin trên mạng đều xoá sạch và block mình.

Trở lại cuộc gặp, mình và con bạn lâu ngày hẹn cà phê, con bạn này là bạn chung của ex và mình. Đang ngồi chém gió bỗng dưng từ đâu ex xuất hiện đi vào quán rồi đi ngang qua mình. Con bạn mình vẫy vào ngồi cùng, hỏi mới biết ex đến book bàn họp cho công ty. Nói chuyện một lúc bao nhiêu kỉ niệm ùa về, chỉ muốn mà lao vào ôm hôn cho thoả nỗi nhớ. Tối hôm đó trằn trọc khó ngủ, chỉ trách mình sao khi xưa không cố níu lấy tình cảm.  Đang mông lung như một trò đùa thì nhận được tin nhắn của ex  WTF, clgt. Thả bay điện thoại nhảy ăn mừng như vừa tìm được việc  Đêm đó nhắn tin được 2 tiếng thì ex kêu đi ngủ.  Sáng sớm mình gọi điện thức ex dậy đi làm.  Xế chiều mình đành liều hẹn ex đi ăn tối và nhận được lời đồng ý.

Mình qua chở ex đi ăn bánh canh ghẹ bên Nguyễn Tri Phương ấy. Mình ko khoái món này nhưng ex cực thích và mình cũng hay tách ghẹ cho ex ăn, hôm nay mình cũng làm thế. Nếu người ngoài nhìn vào chắc không ai nghĩ bọn mình mới chỉ gặp lại hôm qua, nhìn cứ như là 1 cặp ấy  Xong rồi mình đưa ex đi dạo bên khu nhà thờ. Đang đi bóng mình nắm tay, thấy được đồng ý nên mình hôn vội luôn, thì thào vào tai: "anh nhớ em lắm". Rồi 2 đứa ngắm nhìn xe cộ, minh ôm ex. Quay qua quay lại thấy khuya mnr, mà lúc ấy mình chỉ muốn giữ ex lại suốt đêm, lúc đó là thèm lắm, nhớ quá cái mùi hương này. Mình chờ ex về nhưng mình ko biết nhà ex, thôi đánh liều chở lòng vòng sau tấp vào cái nhà nghỉ ngày xưa tuần vào 2 lần. Mình vẫn ko thấy ex phản đối gì. Vào phòng đóng cửa 2 đứa lao vào nhau hì hục nhưng đến cao trào mình chợt nhớ là không có ba con sói, thôi thì tiếp luôn chứ giờ ra khỏi phòng thì cụt hứng mất. Mình cho ra ngoài, lúc đưa ra mình phải bơm tầm 10 nhịp nữa mới phọt. Mà sao lần này ex cuồng nhiệt quá, nói những câu dâm dâm, chân thì kẹp cứng vào mình trong khi ngày xưa thì chỉ nằm như cây khô.  Chắc nhớ mình quá nên thế, mình nghĩ vậy

Đêm đó 2 đứa tiếp được 1 lần rồi lăn quay ra ngủ, đêm mình tỉnh dậy rồi ko ngủ lại nữa. Nằm ôm, rồi vuốt tóc. Cô ấy vẫn đáng yêu khi nằm ngủ như xưa, vẫn thi thoảng giật mình, mình lại vỗ về. Sáng hôm sau chờ ex về phòng trọ thay đồ rồi chở lên công ty. Công việc của mình sâu hôm đó lại bận rộn, làm không kịp phải ở lại công ty đến khuya mới về. Tuần tiếp theo mình cũng chỉ gặp ex vào buổi sáng khi ghé chở ex đi làm tiện đi ăn sáng luôn. Ex nấu cơm trưa cho mình, ôi như ngày xưa. Bọn mình chỉ kịp hôn vội rồi việc ai nấy làm, cảm xúc của mình lâng lâng. Ôi giá mà chỉ đến vậy ...

Sau tầm 3 tuần ex kêu bị chậm kinh, mình bảo chắc tại lâu ngày mới gần gũi nên nó thế. Hồi còn yêu nhau, mới có chịch mấy lần đầu cũng gặp thế này. Tự dưng buổi tối ex gọi điện khóc huhu kêu có thai rồi. Rõ là mình đã ra ngoài một cách chắc ăn như thế rồi mà, lạ thật. Mình chạy qua nhà buột bảo của anh thì anh cưới luôn. Bỗng ex nó chửi bới mình bảo sở khanh, làm con gái người ta có bầu rồi ko chịu nhận. Mấy phòng bên sang nói bóng nói gió đàn ông gì mà ăn xong đứng dậy phủi tay, bla bla. Mình về hôm đó trằn trọc cả đêm, lên cả eva nhờ tư vấn (topic này xoá rồi) thì được các mẹ bảo soi hết các mối quan hệ của ex đi trước khi quyết định. Mình thì chỉ có con bạn hẹn cà phê hôm bữa là biết cả hai đứa, con này nhậu tốt nên kéo nó đi nhậu. Lúc này mình bỗng sinh đa nghi, bao nhiêu kịch bản vẽ ra trong đầu.

Vừa vào bàn nhậu nó bảo khi nào cưới. WTF, "sao hỏi vậy mày". Nó bảo ex nói hết cho nó rồi. Mình không nói gì, nó ko nói gì làm hết 1 ly bia. Mình bảo:

- Có gì mày nói cho tao biết thêm về ex được ko? 2 năm không gặp mà quay lại nhanh quá.

- Con M (tên ex) nó nhớ mày lắm đấy.

- Mày có biết, tao chưa làm gì nó mà nó đã có thai, mày không thấy vô lý à. (Mình chém gió)

- Có thể hôm đó mày say nên mày làm gì con M mày không nhớ đó (wtf, hôm đó ko có bia bọt gì, ex cũng ko uống được bia sao tự dưng con này nó nói vậy)

- Mày hợp tác với con M phải ko? Tao thấy không gì tự dưng con M ngồi nói chuyện với tao như thế cả. (Chả hiểu sao lúc này mình nói thế này, nếu ko uống thì mình chắc ko nói)

Con bạn im lặng rồi tự cầm ly bia uống.

- Mày cũng là bạn tao, những lúc khó khăn thế này tao không biết xử lý thế nào, tao ko tin M lại có thai được. Tao cũng chỉ có mày là tin tưởng được. Mày kể cho tao nghe thêm là M 2 năm qua được ko?

- Tao xin lỗi mày. Nói xong nó lại uống, má, mình uống 2 nó uống 4 ly cmnr. Con hâm này

Rồi nó kể hơn 1 năm qua ex quen thằng kia, nó giàu, trưởng phòng nơi ex làm (không chung bộ phận với ex). Rồi ex có thai mà thằng kia nó ko chịu, ex hoang mang, tính tự tử mà con bạn mình ngăn cản được. Sau nó bảo ex gặp mình vì dù sao trong 2 năm qua mình vẫn còn yêu ex, chấp nhận được thì tới.

Mình chửi nó tanh bành, sao nó ngu thế, có thằng nào đi đổ vỏ cho thằng khác thế không mà bày trò ngu vl.

- Sau tao cũng chỉ đứng ngoài chờ 2 mày làm gì nữa chứ tao ko biết.

- Mày ngốc quá, nếu mày bảo M đi phá thai rồi quay lại với tao thì có phải là kết cục đẹp ko?

- M nó sợ, nó hoang mang lắm, hơn 1 tuần tao phải qua ngủ với nó, đêm nằm ngủ nó mơ la hét kinh lắm. Tao thương nó quá mày ạ.

- Mày thương nó rồi gián tiếp hại tao? Tao thấy mày nguy hiểm quá.

- Xin lỗi mày. Rồi nó cũng khóc. Clgt, con này mà khóc sao.

- Mày lau đi, uống đi mày. Mình đưa giấy ăn nó lau nước mắt.

- Mày không biết lúc con M nó tự hành hạ nó thế nào đâu. Tao nghĩ chỉ có mày là cứu được nó.

- Thế mà khi gặp tao nó vẫn xinh như ngày xưa, tao đâu biết. Mình cười trừ

Đêm đó mình qua nhà ex, mình ôm ex ngủ đợi hôm sau ngồi nói chuyện. Cũng vì bữa này mà mình mất thưởng quý 1.



Buổi nói chuyện ko ồn ào và to tiêng như mình nghĩ. Mình bảo mình sẽ đưa ex đi phá, vì mình ko muốn ép thằng kia phải chịu trách nhiệm. Giả sử thằng kia chịu trách nhiệm thì có thể ex phải khổ một đời, cái ngu thì dính 1 lần thôi. Còn nếu sinh con thì chịu nhiều điều tiếng, thôi thì cứ gọn gàng rồi đợi ai đó thấu hiểu rồi chịu làm chồng. Mình không phải là bố đứa trong bụng ex mà sao vẫn thương nó vô cùng, chưa thành hình hài đã phải rũ bỏ cuộc đời. Nhưng mình không đủ can đảm để chấp nhận sự lừa dối này, cũng ko đủ dũng khí để đối mặt với người đời để đón nhận mẹ con. Khi viết những dòng này có nhiều sự tiếc nuối vì mình quá yếu đuối...


Lúc vào Từ Dũ bị các bà các chị thấy mình ngồi chờ ở ngoài buông ánh mắt khinh bỉ lắm. Bà bá sỹ chửi xéo mình, chơi cho sướng rồi đưa đi phá, làm gì cũng có chút tính người. Mình cũng im lặng rồi sau đưa ex về nhà trọ. Cả tuần mình qua chăm, có hôm ở lại. Rồi mình cũng rút. 2 tháng mà dài như cả thế kỉ, mình già đi hẳn, gầy hơn, hay nghĩ linh tinh... Anh hy vọng rồi em cũng làm lại cuộc đời, rồi sẽ có người yêu em, hy sinh hết vì em. Anh hèn, ko chăm sóc em được. Anh xin lỗi
[/tintuc]

[tintuc]

Nhiều khi nó giận vô cớ, mình tức quá giận lại bỏ đi, và lần đầu tiên trong đời được nó xin lỗi, mừng vê lờ ra, nhưng vẫn giả bộ lạnh lùng bỏ đi, nó túm chân lại, thế là té đập vào người nó, nó điên lên đánh mình gần nhập viện. Rồi từ đó đéo dám giận nó...



Tao có con người yêu thế này

Lúc lần đầu gặp mặt nó thì ôi thôi nhìn cứ như thiên thần hạ cánh, Vội vàng theo xin số. cứ thầm nghĩ sao mình hạnh phúc vê nờ. Con bồ vừa xinh vừa giỏi , được thêm cái tính HIỀN

Thế mà, đời đéo ai ngờ được chữ ngờ. Mình cũng không biết do nó thay đổi tính nết hay là do mình chiều nó quá mà bây giờ nó như một con quỷ mang tính cách của một con sư tử cái chưa được thuần chủng.

Nói ngắn gọn là như thế này:

- Nó nhờ đi mua tí đồ cho nó ( tầm 5,6 chục). Về nhà nó hỏi bao nhiêu. Mình giả bộ giỡn giỡn kêu 5 xị. Nó chửi y như mình ăn hết của ông nội ông ngoại nó. Và bây giờ mình đéo còn được giữ tiền nữa......

- Giặt đồ cho nó,( mệt chết mẹ ra) mà nó thấy ít bọt xà bông, nó cứ lảm nhảm mình giặt dơ, mình chỉ biện minh 1 câu :" tại nó ít nước mà em" thì xác định :" thôi mày khỏi giặt nữa đi" và bonus thêm 1 thau nước xà bông từ trên đầu xuống, à và còn thêm 1 tuần k nói chuyện. Xin lỗi gãy lưỡi, và dọng vào họng nó vài tấn đồ ăn mới lành ( còn nhẹ chán)

- Bóc trái quýt mà k tước mấy cái xơ trên đó, đưa cho nó ăn thì xác định nhận ngay 1 miếng quýt vào mặt ( vào mặt nhé, không phải vào mồm đâu)



- Cầm điện thoại coi đá banh 1 chút, k để ý tới nó, đéo biết nó hết thuốc dại hay sao mà cầm thẳng cái đt ném cái rầm xuống đất. Mình thì đơ ra :"đm động đất rớt đt tao à?" 

Và còn phần hay hơn là qua ngày hôm sau nó hỏi :" ủa sao điện thoại anh bị trây màn hình nhiều v?"

- Nhiều khi nó giận vô cớ, mình tức quá giận lại bỏ đi, và lần đầu tiên trong đời được nó xin lỗi, mừng vê lờ ra, nhưng vẫn giả bộ lạnh lùng bỏ đi, nó túm chân lại, thế là té đập vào người nó, nó điên lên đánh mình gần nhập viện. Rồi từ đó đéo dám giận nó...

- Có lần thấy nó mọc mụn cám nhiều, thương quá nên đè mặt nó ra nặn, thế mà lỡ tay ấn mạnh quá, nó đau nó tát 1 phát muốn đi hàm tiền đạo. Thế là giờ thấy nó có mụn chỉ dám nói :" e nặn mụn đi kìa"

- Nó tới tháng, con gái mà, đau nhức khó chịu, mình cũng thấy tội, hỏi han đủ kiểu

+:"e ăn gì không".

+ :" đéo"

+:" em cần mua gì không"

+ :" đéo"

đấy, nó cứ vậy, mình tức quá mới nói :" ê nói chuyện đàng hoàng nha" nó điên lên nhắn lại đúng một tin :" m đéo có đái ra máu thì đừng có ồn ào với tao" thế là mình rợn gáy, lập tức mua đồ ăn qa đứng trước nhà nó

- Nó đang nấu ăn, mình ngồi lướt fb, nó quay qua cầm con dao chỉ thẳng mặt :" giờ mày có rửa chén ăn cơm không hay đợi tao rửa" . Thua...

- Đi phượt Đà Lạt, nó giận, mình giận lại, 2 đứa cãi nhau to tiếng . Đang chạy nó kêu dừng lại :"đưa tao chở" . Nó leo lên chiếc ex, rịn ga tới 50 là mình hơi tái rồi, một hồi lên 80,90 là mình cầu xin nó :"tha mạng cho a đi e, a con trưởng, còn cha mẹ và em gái nữa😭"

- Thêm một vụ cái xe nữa, mình để nó lái, tới đoạn đường đang sửa chữa, mọi người đều dồn về phía bên kia đường đi, nó kêu nó k thích đi giống người ta, đông đúc chen mệt. Thế là nguyên con đường có 1m nó chạy vào phần đường đang sửa, gạch đá , sình lầy, hầm voi hố voi đầy đó. Mình hết hồn la làng lên . Nó quíu quá, kêu mình im đi, và phóng xe tầm 110km/h BAY qua luôn cái hố voi. Mình nhấn mạnh là BAY nhé. Nó cầm chiếc Ex của mình BAY qua hố... BAY... đm là BAY đó...

- Nhiều khì nó hỏi :" anh ơi e có giống bất kì người con gái nào a từng gặp chưa" thì câu trả lời là :"đéo bao giờ có 1 con thứ 2 như e đâu e ah

- Tóm lại là khuyên mấy bạn nam ĐỪNG ĐỂ BỀ NGOÀI THIÊN THẦN CỦA MỘT ĐỨA CON GÁI LÀM MỜ MẮT .Tụi nó toàn là quỷ , chưa hiện nguyên hình thôi.

Con người yêu mình như đàn ông, đánh phát nào đau phát đó, và nó có cái tính dở hơi nhất trên thế gian này. Nhiều khi muốn dừng lại nhưng sợ nó tìm tới và giết mình nên mình lại thôi, ráng nhường nhịn nó để bảo toàn mạng sống... và giờ thì mình cũng qen dần và dùng tình cảm thật sự để cảm hoá nó. Chứ để nó xổng ra đường thì thiên hạ chém nó chết chứ đéo đùa.

[/tintuc]

[tintuc]

Cô gái này thật khác những cô gái khác, chia tay rồi là phải kiêu hãnh, cô không muốn người khác thấy mình yếu đuối. <3

Một ngày đẹp trời, Facebook cô bé em tôi cập nhật status có nội dung lạ lạ, khác hoàn toàn những dòng trạng thái tình yêu dịu nhẹ mà em ấy thường post.



"Anh không thích em nữa rồi!

Thật tốt!

Từ nay em sẽ không còn phải lo lắng mình đã làm sai điều gì nữa!"

Tôi chỉ thầm đoán, có lẽ cô ấy vừa chấm dứt một cuộc tình.

Một thời gian sau đó, Cậu bạn nam chính của stt ấy pm tâm sự với tôi rằng, sau khi bị cậu đá, cô gái ấy thay đổi hoàn toàn. Từ một cô bé cả ngày bẽn lẽn nép bên cậu, vâng dạ híp mắt cười khi bị cậu trách mắng, run bắn ghi lỡ làm gì hậu đậu không nên việc, hiền khô tìm mọi cơ hội làm lành mỗi khi 2 cậu cãi nhau... Giờ trở nên mạnh bạo, dứt khoát, thoát khỏi vỏ ốc hoà mình vào đám đông, xung quanh cô ấy có thêm nhiều chàng trai theo đuổi, cô ấy xinh đẹp hơn, kiêu hãnh hơn, trưởng thành hơn.

Cậu thấy bức bối, cậu thấy khó chịu.

À, hẳn là cô bé đau khổ vật vã thê lương mới khiến cậu ta hài lòng!

Cậu nhắn tin cho cô bé ấy, rằng:

- Em cắt tóc tomboy à?

Cô bé ấy trả lời

- Đúng rồi!

Cậu trở nên vô lý

- Tại sao em lại làm việc anh không thích thế?

Cô bé cười:

- Thì sao?

Ha ha

Nghe tôi này chàng trai!

Có một kiểu con gái, khi yêu - nhất nhất nghe lời cậu, tôn sùng cậu, ngốc ngếch nghe lời cậu... Nhưng một khi đã chia tay, cô ấy sẽ sống như chưa từng biết đến cậu trong đời.

Kiểu con gái ấy, sau chia tay, không cảm thấy xót xa tiếc nuối làm gì cho mệt, họ hiểu rằng lòng kiêu hãnh của họ đã bị tổn thương, và phải sống sao cho bù đắp vết thương ấy, đáng thương và ngu ngốc nhất trên đời là vì một kẻ tệ bạc mà đối xử bất công với chính bản thân mình. Vậy thôi

Mà, tôi bảo này. Cậu nhắn những điều kia cho cô ấy làm gì vậy? Cậu làm cô ấy tổn thương, đuổi cô gái ấy đi khỏi cuộc đời cậu, mà vẫn muốn đối phương tôn sùng cậu sao?

Tôi nói thật nhé!


Cậu hèn lắm!

[/tintuc]

Back to Top